Người ta thường có một câu nói rất hay về tinh thần học tập:
"Khi người học trò sẵn sàng, người thầy sẽ xuất hiện."
Ý nói rằng chỉ cần bạn khao khát học hỏi, cơ hội và người dẫn dắt sẽ đến.
Nhưng, có bao giờ bạn rơi vào tình huống ngược lại chưa?
Đó là khi "người thầy" (là chính bạn) đã xuất hiện, đã đứng trên sân khấu, đã chuẩn bị rất kỹ càng... nhưng "học trò" (khán giả, người nghe, team của bạn) lại hoàn toàn chưa sẵn sàng.
Đây là tâm sự mà tôi nghe được từ rất nhiều bạn học viên, đặc biệt là những bạn là chuyên gia, trainer...
Các bạn là những người cực kỳ giỏi chuyên môn. Khi nói về kiến thức, về nghề, các bạn tự tin tuyệt đối. Bạn biết chính xác mình cần nói cái gì.
Nhưng khi nhìn xuống dưới khán đài... Một sự im lặng bao trùm. Họ thụ động. Họ chỉ ngồi nghe (hoặc giả vờ nghe).
Và cuộc chia sẻ tâm huyết của bạn biến thành một buổi độc thoại một chiều. Bạn cứ thao thao bất tuyệt về "cái gì", "làm thế nào", còn họ thì ngáp ngắn ngáp dài.
Bạn muốn có sự tương tác. Bạn muốn thấy ánh mắt tò mò của họ. Bạn muốn tạo ra một không khí tranh luận, trao đổi hai chiều sôi nổi.
Nhưng làm thế nào để làm được chuyện đấy, khi bạn chỉ giỏi chuyên môn chứ không phải là một MC hoạt náo?